Ngày ký đơn ly hôn, tôi không khóc. Không phải tôi mạnh mẽ gì. Chỉ là tôi đã khóc hết nước mắt từ ba tháng trước, khi phát hiện ra người đàn ông tôi gọi là chồng đang đưa bồ nhí về chính chiếc giường cưới.
Hôm đó, anh ta cười, nụ cười nhếch mép rất giống thần thái của một người vừa chiến thắng.
Xong rồi nhé, cuối cùng cũng giải thoát cho nhau.
Tôi lặng im, chỉ ký tên. Trang giấy mỏng dính. Ba năm hôn nhân, cuối cùng chỉ được tóm gọn lại trong vài dòng chữ vô âm.
Không có tranh chấp tài sản. Không yêu cầu quyền nuôi con (vì chưa có con). Không ràng buộc.
Một kết thúc sạch sẽ đến trơ trọi.
Hay đúng hơn, anh ta nghĩ là như thế.
Chỉ một mình anh ta nghĩ như vậy.
Tên anh là Khôi. Trẻ hơn tôi hai tuổi. Đẹp trai, nói năng ngọt như mía lùi. Khi yêu, tôi nghĩ mình là người may mắn. Khi cưới, tôi nghĩ mình là người được chọn.
Nhưng khi ly hôn, tôi mới biết:
Tôi chỉ là người được sử dụng.
Tôi từng là một người phụ nữ tin vào lòng tốt.
Nhưng tôi không còn là cô gái đó nữa.
Ba tháng trước, tôi phát hiện ra tin nhắn “cưng”, “vợ bé yêu”, “tụi mình cưới nhé”.
Người thứ ba tên Vy. Nhân viên mới vào phòng marketing công ty tôi.
Tôi đến gặp Khôi lúc 1 giờ sáng, đưa điện thoại ra trước mặt:
– Đây là gì?
Anh ta nhìn tôi, không hoảng hốt, không sợ hãi. Như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ lâu.
– Anh yêu cô ấy. Chúng ta nên dừng lại.
Tôi đã chờ anh xin lỗi. Tôi đã chờ anh giải thích rằng chỉ là phút bồng bột.
Nhưng anh ta thậm chí còn không bận tâm.
– Ly hôn đi. Cho cả hai tự do.
Tôi im lặng. Trong im lặng ấy, tôi thấy rõ một điều:
Anh ta đã có kế hoạch.
Và điều quan trọng hơn, là anh ta nghĩ tôi sẽ khóc lóc, níu kéo, làm ầm lên.
Quay lại ngày ký đơn.
Vừa rời tòa, Khôi cười sáng rỡ như diễn viên trong phim:
– Anh đi gặp Vy đây. Tối cả nhà ăn mừng tự do.
Tôi chỉ gật đầu:
– Chúc anh hạnh phúc.
Khôi nhìn tôi với ánh mắt hả hê:
– Cảm ơn em vì đã tự nguyện rút lui. Không phải ai cũng thông minh như vậy đâu.
>Tôi không buồn. Chỉ thấy nực cười.
Mẹ chồng từng rất yêu quý tôi. Nhưng khi Khôi có nhân tình mới, tôi đột nhiên trở thành vật cản. Bà từng nói:
– Phụ nữ thì nên biết thân phận. Vy nó trẻ, xinh, biết điều. Còn cô, cô phải nghĩ cho tương lai của Khôi chứ!
Tương lai của Khôi?
Là tôi phải tự động biến mất?
Được thôi.
Nhưng tôi biến mất theo cách của tôi.
Tối đó, trong nhà hàng hải sản sang trọng, Khôi quỳ xuống, mở hộp nhẫn kim cương to như ngón tay cái. Một viên đá cắt sáng rực rỡ, ước tính phải 3 tỷ.
– Vy, em đồng ý lấy anh chứ?
Vy ôm miệng khóc sụt sùi:
– Tất nhiên là đồng ý!
Cả gia đình chồng vỗ tay.
Tôi nhận được tin qua một người bạn.
Tôi không đau nữa. Tôi chỉ thấy nhẹ nhàng.
Vì tôi biết lát nữa thôi, họ sẽ gặp điều bất ngờ nhất cuộc đời.
Khuya, khoảng gần 11 giờ, họ kéo nhau về nhà.
Biệt thự tắt đèn, im phăng phắc.
Khôi mở cửa bằng vân tay.
Cửa bật ra.
Và cả nhà sững sờ.
Toàn bộ biệt thự trống trơn.
Không đồ nội thất, không đồ điện tử, không tủ lạnh, không bộ sofa nhập từ Ý, không tranh treo tường, không chiếc đèn pha lê khổng lồ trị giá 600 triệu mà tôi đặt hàng từ Pháp.
Chẳng có gì hết.
Trống huơ trống huếch.
Trống đến mức tiếng bước chân vang như tiếng gõ vào tim.
Mẹ chồng hét lên:
– Trời ơi!!! Ai dọn nhà vậy?
Vy hoảng hốt:
– Bị trộm hả anh?
Khôi tái mặt, chạy vào mọi phòng, bật hết đèn lên.
Căn phòng ngủ cũng trống.
Thậm chí rèm cửa tôi cũng mang đi.
Anh ta như phát điên:
– Linh đâu? Linh đâu rồi?
Mẹ chồng la lên:
– Gọi cho nó! Gọi cho nó ngay!
Khôi bấm số tôi. Tôi nghe máy chỉ sau hai hồi chuông.
– Linh! Em làm cái gì nhà tôi?
– Nhà anh? Tôi cười nhẹ. Anh nhầm rồi.
– Cái gì?
– Ngôi nhà đó thuộc sở hữu của Công ty LNA Interior. Mà công ty đó là tài sản riêng của tôi. Không phải tài sản chung. Không phải tài sản của nhà chồng. Không phải tài sản của anh.
Im lặng ở đầu dây bên kia.
– Tôi đã gửi thông báo quyền sử dụng và bảo vệ tài sản đến công an phường từ sáng. À, và hợp đồng bảo vệ cũng đã ký từ tuần trước.
Tôi nói chậm rãi, rõ từng chữ:
– Chúc mừng anh. Bây giờ anh không chỉ mất vợ. Anh mất luôn nhà.
Khôi hét lên:
– Cô điên rồi! Rồi cô tính ở đâu?
Tôi mỉm cười:
– Tôi ở nhà khác. Tôi có rất nhiều nhà.
Im lặng lần nữa.
– Còn anh thì sao?
Tôi nghe tiếng mẹ chồng gào lên phía sau:
– Con ơi, làm sao bây giờ? Nhà là của nó thật sao?
Khôi cuống quýt:
– Linh, anh nói chuyện được không? Mình gặp nhau…
Tôi cắt lời:
– Anh còn có Vy cơ mà?
Anh im lặng.
Tôi nói câu cuối cùng:
– Đừng đem sự phản bội của anh đi gắn vào danh nghĩa giải thoát. Không phải tôi không thể sống thiếu anh. Mà là anh không xứng đáng sống cùng thứ tôi tạo ra.
Tôi cúp máy.
Ba ngày sau, tin đồn trong công ty ầm ầm:
“Vy bỏ việc.”
“Nhẫn 3 tỷ là Khôi vay tiền trả góp.”
“Gia đình Khôi bị ép chuyển đi vì không có quyền ở đó.”
Người đàn ông từng nói ly hôn là giải thoát, cuối cùng phải thuê phòng trọ.
Còn tôi, tôi ngồi trong căn hộ view sông, uống café, mở dự án mới.
Tôi không trả thù ai cả.
Tôi chỉ trả lại mọi thứ về đúng vị trí.
Nhiều người hỏi tôi:
– Chị không tiếc à?
Tôi lắc đầu.
Tiếc người không biết trân trọng mình mới đáng tiếc.
Còn tiếc một kẻ coi thường mình thì đúng là ngu ngốc.
Một tháng sau, Khôi hẹn gặp tôi.
Tôi đến, chỉ để nhìn xem người đàn ông từng nghĩ mình thắng đã trở thành gì.
Anh ta gầy đi, mắt thâm quầng.
– Linh… cho anh xin lỗi.
– Em không cần lời xin lỗi đó.
– Anh sai rồi.
– Sai hay không, không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là anh biết mình đã mất gì.
Khôi cúi đầu:
– Em vẫn còn thương anh, đúng không?
Tôi cười. Chưa bao giờ tôi thấy câu hỏi nào lố bịch đến vậy.
– Tôi thương chính mình trước.
– Nhưng… anh không sống nổi nếu không có em.
– Anh vẫn sống được mà. Chẳng phải anh đang cố gắng sao?
Khôi nhìn tôi, mắt đỏ lên:
– Em cho anh một cơ hội được không?
Tôi ngả người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt anh:
– Cơ hội là thứ chỉ dành cho người biết trân trọng nó. Mà anh thì không.
Anh run run:
– Anh nhớ em.
Tôi nói nhẹ như hơi thở:
– Còn tôi thì không.
Tôi đứng dậy ra về.
Khôi không níu tay tôi. Có lẽ, anh biết mình không còn quyền đó nữa.
Sau này, nhiều người hỏi tôi:
“Bao nhiêu phần vợ chồng tìm đến ly hôn rồi quay lại?”
Tôi luôn trả lời bằng câu này:
“Việc quay lại với người đã phản bội chỉ giống như nhặt lại chiếc gương vỡ. Dù có dán lại được thì vết nứt vẫn nằm đó.”
Tôi không quay đầu. Tôi không tiếc. Và tôi chưa từng hối hận.
Vì tôi biết một điều:
Không phải ai rời đi cũng là người thua cuộ
Có những người rời đi chính là chiến thắng.
Và tôi chính là một trong số đó.

